Vì sao nhiều cặp sau khi sinh con đầu lòng thì ngại sinh tiếp?

Có thể bạn quan tâm:

Ngay khi được làm cha mẹ, tất cả mọi người sẽ nhanh chóng hiểu ra rằng việc có một đứa trẻ mới sinh khiến họ rơi vào một vòng xoáy khó khăn, đặc biệt nếu đó là lần sinh đầu tiên. Khảo sát mới đây của Viện nghiên cứu nhân chủng học Max Planck ở Đức còn chỉ ra rằng độ hạnh phúc của cha mẹ trong năm đầu tiên có con sẽ ảnh hưởng lớn đến việc họ có đẻ thêm hay không.

Loading...

Vì sao nhiều cặp sau khi sinh con đầu lòng thì ngại sinh tiếp?

Nghiên cứu, so sánh bản tự khai của 2.000 phụ nữ và đàn ông (những người tham gia vào một nghiên cứu kinh tế – xã hội tại Đức) và phát hiện thấy, khi cảm giác hạnh phúc của các bậc cha mẹ giảm đi đáng kể, họ ít có nhu cầu sinh con thứ hai. Mô hình này đặc biệt đúng với các cặp lớn tuổi và có trình độ học vấn cao.

Trong năm đầu tiên làm cha mẹ, những cặp đôi lần đầu làm phụ huynh ghi nhận giảm trung bình 1,4 điểm hạnh phúc, so với giai đoạn hai năm trước khi con ra đời. Các tác giả lưu ý đây là sự sụt giảm rất lớn: hãy so sánh ly hôn làm giảm 0,6 điểm – thất nghiệp làm giảm 1 điểm – cái chết của bạn đời làm giảm 1 điểm (tất cả những sự cố tiêu cực này đều có ảnh hưởng nhỏ hơn việc đứa con đầu tiên ra đời).

Vì sao nhiều cặp sau khi sinh con đầu lòng thì ngại sinh tiếp?

Trong số 100 cặp thông báo mức độ hạnh phúc của họ giảm mất 3 điểm hoặc nhiều hơn, chỉ 58 cặp có thêm con thứ hai trong vòng 10 năm. Mặc khác, trong số 100 cặp không bị mất vui sau khi con đầu ra đời, có 66 cặp sinh thêm nữa. Tuy nhiên, sau khi cơn u ám của việc lần đầu làm cha mẹ tiêu tan, mọi việc sẽ trở nên tươi sáng hơn. “Về tổng thể và qua thời gian dài, bất chấp những khó khăn của việc sinh con đầu, việc sinh hai đứa con sẽ làm tăng dần hạnh phúc trong cuộc sống“, Mikko Myrskylä, giám đốc viện nghiên cứu, phát biểu.

Trẻ em mang đến những gì cho bố mẹ?

Vợ chồng thêm gắn kết, giải tỏa những buồn lo, nâng cao hiểu biết để giải đáp vô số câu hỏi của con… là những món quà trẻ mang đến cho cuộc sống của bạn. Sau khi kết hôn, phần lớn các cặp vợ chồng đều mong muốn sớm trở thành các ông bố, bà mẹ. Tuy nhiên, cũng có những người không muốn có con vì sợ bị ràng buộc bởi trách nhiệm hay lo sợ sinh con sẽ làm hỏng vẻ đẹp của họ. Nếu bạn từng có suy nghĩ đó, có thể bạn sẽ thay đổi khi biết về vai trò của con cái sau khi bạn kết hôn:

Mang đến sự gắn kết vợ chồng: Con cái khiến cho các cặp vợ chồng gắn bó với nhau hơn. Cảm giác trở thành ông bố, bà mẹ thật là tuyệt vời. Trong thời gian mang thai, việc tận hưởng từng giây phút và chờ đợi sự ra đời của đứa trẻ sẽ làm cho cuộc sống của bạn trở nên có nghĩa. Thời gian này, người vợ sẽ nhận được nhiều sự chăm sóc hơn từ chồng. Đứa con sẽ là biểu tượng cho tình yêu của hai vợ chồng. Cuộc sống vợ chồng sẽ có những lúc “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” nhưng con cái sẽ là cầu nối gắn kết hai người. Vì con, họ sẽ không thể dễ dàng rời bỏ nhau.

Giúp bạn quên mọi lo âu: Khi có trẻ bên cạnh, bạn thường nhớ về những ngày thơ ấu của mình. Chơi với chúng sẽ khiến bạn quên hết mọi lo âu, phiền muộn trong cuộc sống, tránh được những va chạm không đáng có với bạn đời.

Giúp bạn nâng cao kiến thức: Khi bước vào hành trình nuôi dạy con cái, bạn cũng sẽ nâng cao kiến thức cho bản thân. Có rất nhiều điều chúng ta không biết nhưng khi dạy con chúng ta phải tự tìm hiểu. Đôi khi, các bé rất thông minh, đặt ra những câu hỏi hóc búa mà chúng ta không thể trả lời. Đi tìm lời giải cho câu hỏi của con là cách học tuyệt vời nhất đối với các bậc phụ huynh.

Thay đổi hoàn toàn con người bạn: Con cái sẽ biến bạn trở thành người khác. Vai trò làm bố mẹ mang đến cho bạn bản năng bảo vệ trẻ khỏi những nguy hiểm từ thế giới này. Bạn cũng có cảm giác được bảo vệ vì biết rằng sẽ có người chăm sóc khi bạn về già. Trẻ cũng khiến bạn bớt đi sự ích kỷ vì bạn không thể chỉ nghĩ cho bản thân.. Vai trò của con cái trong cuộc sống hôn nhân càng trở nên quan trọng đối với những cặp vợ chồng không thể sinh con. Vì vậy, hãy cảm ơn khi ông trời đã mang những đứa trẻ đến cho bạn.

Ngày 14/02 năm 2020 | Hiếm muộn & Mong con | Làm cha mẹ | Tag: . . . . . .